Không tựa.

 

Ai cũng có lúc muốn thời gian quay trở lại. Có thể là tiếc nuối một khoảnh khắc, có thể là day dứt một quyết định, có thể là thương nhớ một nụ cười, hoặc chỉ đơn giản là muốn tìm lại chính mình, tìm lại sự vô tư hồn nhiên thuở nào đó…

Tôi luôn muốn thời gian trôi thật nhanh, để có thể nhanh chóng đi đến đích, nhưng lại luôn khắc khoải về từng khoảnh khắc này, lúc mà như bao người nói là có thể sống vô tư lự.

Hồi nhỏ, đi học vì phải đi, phải học vì không học thì không thể lên lớp, nhưng mà nếu không lên lớp thì chỉ phải bị phạt, bị đánh đòn. Hồi nhỏ, đi chơi vì thích chơi, vì ham chơi, không được đi là phải tìm được cách để trốn đi, dù biết là sẽ bị phạt, bị đòn.

Lớn lên, cuộc sống của mình phải gắn với cuộc sống của nhiều người. Không có công việc thì bản thân khổ, rồi cha mẹ khổ. Không có tiền thì cuộc sống khổ. Bạn đừng lý tưởng rằng trong cuộc sống này thì sức khỏe, tình yêu quan trọng hơn tiền bạc. Điều đó là một sự bất công, khi tiền bạc chẳng được người ta thừa nhận là mối quan tâm hàng đầu dù ngày nào bạn cũng phải dùng tiền để nuôi sống bản thân, mua quà cho tình yêu và mua thuốc men cho sức khỏe.

Rồi đâu đó là những kỳ vọng. Tôi không thích so sánh người này với người kia, nhưng nhiều lúc chính tôi cũng phải chấp nhận những sự so sánh như vậy. Sự kỳ vọng đôi lúc lại chính là áp lực. Và nếu bạn cho rằng niềm vui và hạnh phúc của người thân chính là niềm vui và hạnh phúc của bạn, thì bạn phải chấp nhận và phấn đấu, mặc dù nó không thực sự làm cho bạn thấy vui.

Lớn lên, cái tôi của mỗi người cũng lớn. Làm gì cũng so đo, cân nhắc. Cứ lấy quá khứ làm bài học, để rồi làm như thế này thì sẽ không buồn khổ, làm như thế kia thì sẽ không hối hận. Nhưng rồi có chắc không ? Ước mơ rồi không dám theo đuổi, thương yêu thì không dám tỏ bày.

Lớn lên, ai cũng rồi sẽ biết trong gặp gỡ là sẽ có ly biệt. Những lời hứa trong những khoảnh khắc hạnh phúc là rất thật và chân tình, nhưng điều đó không có nghĩa là mãi mãi.

Lớn lên, ai cũng mong được bé lại, để được tự do làm những gì mình thích, không chút do dự ngại ngần. Tự nhiên, trong vút.

Có những mối quan hệ đáng trân trọng, nó làm cho tôi cảm thấy mình được sống đúng, một chút tự nhiên, một chút như trẻ con, nhưng cũng đâu đó rất chân tình, sâu sắc.

Chỉ tiếc, đó vẫn chưa thể là điều tuyệt vời nhất …

11891378_523675497786142_1564303014_n

 

Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh

Đây là một trong những cuốn truyện Nguyễn Nhật Ánh mà tôi rất thích, thế nên khi nghe có phim chuyển thể từ truyện, tôi đã rất háo hức. Xem xong bộ phim mà tôi ước gì Cô gái đến từ hôm qua, hay Mắt biếc cũng sẽ được chuyển thể thành phim như vậy. Mặc dù mạch truyện trong phim không được hoàn chỉnh như trong truyện, nhưng những cảm xúc mà phim mang lại thật hơn, dễ cảm nhận hơn. Xem xong tôi thấy tiếc, tiếc vì nó ngắn quá, xem chưa có “đã”, tiếc vì cái kết khiến cho người ta băn khoăn không biết câu chuyện đó rồi sẽ đi về đâu.

Nhưng mà thôi kệ, có xem đã là hay rồi 🙁 Mặc dù phải chờ hơi lâu :3

Lâu ngày không viết, cảm thấy khó diễn tả quá @@